Trang chủ Blog

Mười câu hỏi với đạo diễn Bùi Thạc Chuyên

Thường thì tôi không thích những nhân vật chung chung trong những vở kịch hay bộ phim hay ở ngoài cuộc sống. Tôi cũng không thích đóng những nhân vật ấy.
1.Nói ví von một chút, thì anh là người Việt Nam đầu tiên và trẻ tuổi nhất trong lịch sử điện ảnh Việt Nam  giành một giải thưởng chính thức tại liên hoan phim Cannes 2000, một giải thưởng uy tín với những người hành nghề “xi-nê-ma”… Tuổi trẻ có góp phần tạo nên thành tích này?
- Có chứ vò tôi vẫn còn trẻ mà
2.Khi tham dự Liên hoan phim Cannes, điều gì khiến cho anh cảm thấy vui nhất?
-Quay trở lại nước Pháp với tư cách khách mời chứ không phải là kẻ xin được học bổng
3.Và buồn nhất?
-So với những đạo diễn trẻ mang phim ngắn tới cannes thì mình già nhất, cả về tuổi tác lẫn suy nghĩ.
4.”Ngụ ngôn năm 2000”, một vở kịch thành công và để lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng khán giả vào những năm cuối cùng của thế kỷ trước… (tạm gọi như vậy để nghe xa xôi). Anh đóng vai một ông già trong vở kịch. Lúc ấy anh bao nhiêu tuổi?
-23 tuổi
5.Vở kịch đó để lại cho anh những suy nghĩ gì?
-Trẻ đóng vai già thì dễ hơn là già đóng vai trẻ.
6.Anh thích nhân vật nào của vở kịch?
-Nhân vật tôi đóng. Là một người già thực sự trong 2 phần và trong phần còn lại là một người trẻ đóng giả người già. Một nhân vật phức tạp.
7.Tôi nhớ, một mẩu thoại. Ông già bảo: Khi chúng tao cải tạo thế giới, khi chúng tao xây dựng tất cả thì mày và những kẻ vô ơn như mày ở đâu? Người già đã làm ra mọi thứ: những ngôi nhà, những con đường, những chiếc cầu như chiếc cầu này, thậm chí còn làm ra cả mày nữa… Vậy mà đùng một cái, mày gào lên, mày đòi có chỗ đứng, có lối đi riêng, mày không chịu nhường bước cho những người đã dẫn mày tập những bước đầu tiên”. Thì chàng thanh niên đã trả lời: “Chúng cháu không muốn những bước đầu tiên đó kéo dài mãi mãi… Chúng cháu không thể đợi lúc bác đi bước cuối cùng mới lên đường…”. Anh có cho rằng đó chính là mấu chốt của mọi thời đại khi hai thế hệ già và trẻ đối thoại với nhau?
-Còn vấn đề gì khác để bàn cãi nữa nếu có một cuộc đối thoại như thế? Nhưng theo tôi vấn đề thế hệ là trách nhiệm phần hơn thuộc về những người trẻ. Họ phải tự xem xét họ đã “xài” tuổi trẻ của họ như thế nào?
8.Chắc anh còn nhớ rõ, vở kịch còn có một vai trò trung gian của nhân vật  trung niên đứng giữa hai thế hệ già và trẻ để làm trọng tài… nếu anh là ông trung niên đó, anh sẽ đứng về phe nào khi trong cuộc đời thật xảy ra sự tranh chấp giữa hai thế hệ già và trẻ?
-Nhân vật trung niên chỉ có trong kịch bản. Khi lên sân khấu, nhân vật này bị cắt. Tôi cũng đồng ý với cách giải quyết như thế. Thường thì tôi không thích những nhân vật chung chung trong những vở kịch hay bộ phim hay ở ngoài cuộc sống. Tôi cũng không thích đóng những nhân vật ấy.
9.Nếu được đại diện cho toàn thể những người trẻ, anh muốn thoại với những người già như thế nào trong vở kịch mới, vở “ngụ ngôn năm 2001” chẳng hạn?
-Có một khẩu hiệu do chính các bác viết từ rất lâu rồi: “Tuổi trẻ sẵn sàng lên đường… tương lai thuộc về thế hệ trẻ”.
10.Trải qua những gì đã được và mất trong quá trình tích lũy và học hỏi, anh có “thề thốt” gì với bọn đang “quấn tã, ngậm ti giả” bây giờ khi mà sau này, anh là ông già, chúng sẽ thành những người trẻ tuổi?
-Chả cần. Vì chúng nó sẽ giỏi hơn mình.
08/10/2016 , Phan Huyền Thư – Thế giới điện ảnh – Số 1508/VP-21.4.1977

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *