Trang chủ Blog

Hương liệu giết người – phần 5

Đột nhiên Ace há hốc miệng, đầu anh như muốn nổ tung ra khi nghĩ đến điều mà cho tới lúc này anh đã bỏ qua. Anh phải chắc chắn. anh đánh một que diêm, xem xét lại một lần nữa chất màu xám trên ngón cái và ngón trỏ của Callan, và lần này thì anh đã biết đó là cái gì…
“Trời đất!” anh la lên. “Mình đúng là một thằng ngốc mù quáng!”
Mắt anh lóe lên một tia sáng khác thường, môi anh nhếch lên cười nhạt. anh biết là anh đã đúng. Trước đây anh đã từng nhìn thấy cái chất xam xám nặng mùi ấy, và giờ đây, nhớ lại cái mùi ấy, anh cảm thấy không còn bất cứ điều gì có thể nghi ngờ.
Ace vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Tân giết người đã có lợi thế hơn anh, và hắn đã tìm cách chặn tay lại trước khi hoàn tất chiến dịch giết người của hắn.
Hầu hết những ngư dân thuộc Nhóm hợp tác đều sống gần khu bờ biển. tàu tuần diên là phương tiện nhanh nhất để đến đó. Ace chạy nhanh ra khỏi nhà thuyền, đi đến cuối cầu tàu. Sương mù che lấp mạt nước và anh phải ra sát tận rìa cầu. anh ngay người: chiếc tàu đã biến mất!
Tức điện người, anh lao nhanh ra đường. tới con đường lớn trải sỏi, nhìn thấy ánh đèn pha xe hơi có kèm đèn đi trong sương rọi tới, anh nhảy ra giữa đường, vẫy tay ra hiệu cho xe dừng lại. chiếc xe thắng gấp, các bánh xe trượt trên sỏi ướt.
Anh phóng nhanh về phía chiếc xe, miệng hô to: “Cảnh sát tuần diên đây tôi cần xuống một trong các xóm biển ngay lập tức”.
Chỉ trong thoáng chóc, chiếc xe đã chồm lên, Ace ngồi cạnh người lái xe chỉ đường.
Chẳng mấy chóc sau họ đã tới làng ngư dân. Ace nhảy xuống, cảm ơn người lái xe rồi phóng thẳng đến căn nhà gỗ của Joe Neely đã củng cố suy luận của anh. Như thế, những người khác cũng đang có nguy cơ mất mạng. Ace gầm lên uất hận, anh không thể nào cùng một lúc đến cả ba nơi được.
Đảo mắt tìm, phát hiện chiếc máy điện thoại ở cuối phòng, anh nhảy bổ đến chộp lấy ống nghe, quay số tới Hội bảo trợ ngư dân.
Nhận được giọng nói ngái ngủ của một người đàn ông từ đầu dây bên kia, anh gọi dựng anh ta dậy:
“Gọi Jeff Wessel đến nghe máy! Cảnh sát tuần duyên đây!”
“Cái gì?” Người đầu dây bên kia hỏi, giọng hoài nghi. “Anh nói cái gì, Jeff đã đến văn phòng Nhóm hợp tác cách đây hơn một giờ để gặp một người trong bọn các anh. Hình như sắp có cuộc nhóm họp gì đó thì phải…”
Các mạch máu chạy giần giật trên thái dương Ace, anh hỏi nhanh: “Jeff tới đó một mình à?”
“Ừ! Ông ấy cần gì phải đem theo người hộ vệ khi đi gặp luật sư của mình ông ấy cũng không đem cận vệ theo”.
Người đàn ông phá lên cười, nhưng Ace đã cắt ngang:
“Lúc này thì ngay cả luật sư của ông ta cũng chẳng giúp được gì đâu, phu nhà đòn thì may ra…”
Lê Vy dịch – Kiến thức ngày nay – Số 563 – Năm 2006
12/04/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *